Tại sao VN phải thay Thủ tướng Phạm Minh Chính bằng nhà “kỹ trị” Lê Minh Hưng?

Khi nhiệm kỳ Đại hội Khóa 13 khép lại, với những khẩu hiệu quyết tâm được hô vang trên các diễn đàn chính trị, từ nay hệ thống quyền lực sẽ được thay đổi thực chất hơn. 

Nhìn lại giai đoạn 5 năm 2021-2026, vừa qua của Chính phủ tiền nhiệm Phạm Minh Chính, Việt Nam đã đi qua một hành trình đầy biến động với những thử thách chưa từng có tiền lệ từ đại dịch đến đứt gãy chuỗi cung ứng toàn cầu. 

Dù giữ vững được sự ổn định kinh tế vĩ mô, nhưng thực tế đang đặt ra một đòi hỏi khắc nghiệt hơn, đó là: ổn định không phải là đích đến, nó chỉ là điều kiện cần và đủ để tăng trưởng kinh tế. 

Khi các động lực cũ như đầu tư công, xuất khẩu và bất động sản…, đã chạm ngưỡng giới hạn, việc thay thế một mô hình quản trị hành chính bằng một tư duy kỹ trị sắc sảo như của ông Lê Minh Hưng được xem là một lựa chọn mang tính sống còn để Việt nam bứt phá.

Điểm hạn chế lớn nhất của nền kinh tế Việt nam hiện nay không nằm ở nguồn lực mà nằm ở cách thức phân bổ và vận hành nguồn lực. Hệ thống hiện tại đang rơi vào một cái bẫy của sự an toàn, nơi quy trình được thiết kế để né tránh sai lầm thay vì tạo ra kết quả tối ưu. 

Trong một môi trường mà mọi sai sót đều bị xử lý như nhau, không có sự phân biệt rạch ròi giữa sai lầm do thử nghiệm hay đổi mới, và các sai phạm do lòng tham và lợi ích nhóm thì sự trì trệ là điều tất yếu. 

Đây chính là lúc Việt Nam cần một người đứng đầu Chính phủ có khả năng kiến tạo và một cơ chế thực tế, cho phép các địa phương dám nghĩ, dám làm được phép đột phá để thử nghiệm trước và chịu rủi ro trước.

Sự xuất hiện của ông Lê Minh Hưng, một nhà kỹ trị được đào tạo bài bản từ phương Tây với tư duy tài chính tiền tệ sắc bén, phản ánh nhu cầu cấp thiết về việc thay đổi các nguyên tắc vận hành quốc gia. 

Một nhà kỹ trị tới đây sẽ không điều hành bằng khẩu hiệu như Chính phủ của Thủ tướng Phạm Minh Chính. Thay vào đó, ông Lê Minh Hưng tập trung vào việc xác định rõ những rủi ro nào được phép chấp nhận và kiểm soát chúng. 

Đặc biệt, việc giảm bớt sự phụ thuộc vào các quyết định tập thể thay bằng trách nhiệm của cá nhân là một đòi hỏi bắt buộc không thể trì hoãn. 

Một dự án hay một chính sách quốc gia cần có một cá nhân chịu trách nhiệm cuối cùng, bởi không có trách nhiệm cá nhân thì sẽ không bao giờ có những quyết định thực sự mang tính đột phá để phát triển đất nước.

Nền kinh tế Việt Nam đang tích tụ những vấn đề nội tại đáng báo động, như: năng suất lao động thấp, khu vực Kinh tế tư nhân vẫn chưa thể trở thành động lực chính, và rủi ro tài chính ở một số lĩnh vực vẫn chưa được xử lý dứt điểm. 

Những căn bệnh kinh niên này không thể chữa trị bằng các liều thuốc tinh thần như “hô khẩu hiệu” hay các đợt phát động phong trào thi đua như trước đây. Trong kỷ nguyên mới, nó đòi hỏi những quyết sách có thể gây đau đớn trong ngắn hạn nhưng mang lại sự bền vững dài hạn. 

Ông Lê Minh Hưng, với kinh nghiệm điều hành tại Ngân hàng Nhà nước và sự am hiểu sâu về dòng vốn, đang được kỳ vọng sẽ mang đến sự ổn định chính sách vĩ mô để thị trường có thể phản ứng tích cực, thay vì những thay đổi giật cục theo áp lực trong ngắn hạn.

Sau cùng, sự phát triển không phải là cố gắng đi nhanh hơn bằng cách làm cũ, mà là thay đổi hoàn toàn cách làm mang tính hệ thống để Việt nam có thể tiến nhanh hơn. 

Việc chuyển giao vị trí Thủ tướng sang một nhà kỹ trị như ông Lê Minh Hưng không chỉ là sự thay đổi về nhân sự, mà là sự thừa nhận rằng thời đại của những khẩu hiệu đã nhường chỗ cho quản trị dựa trên hiệu quả và kỹ trị. 

Đây là bước đi cần thiết để Việt Nam thực sự bứt phá, chuyển mình từ một quốc gia trì trệ sang một quốc gia hàng đầu trong kỷ nguyên mới.

Trà My – Thoibao.de