Ngày 8/4/2026, Bộ Chính trị điều động ông Nguyễn Duy Ngọc – vừa làm Bí thư Thành ủy Hà Nội chưa đầy nửa năm – giữ chức Trưởng Ban Tổ chức Trung ương, thay ông Lê Minh Hưng vừa lên Thủ tướng. Vị trí “then chốt” kiểm soát nhân sự cao cấp này rơi vào tay ông Ngọc với tốc độ chóng mặt. Từ Thứ trưởng Bộ Công an, Chánh Văn phòng Trung ương, Bí thư Hà Nội, rồi thẳng tiến vào ghế nóng nhất về tổ chức cán bộ. “Dẹp chợ” ở Hà Nội xong, ông nhanh chóng được giao nhiệm vụ sắp xếp nhân sự toàn Đảng. Thật ngoạn mục!
Nghe thì như chuyện cổ tích thăng tiến thần tốc. Nhưng nhìn kỹ, đây là kịch bản cũ: ghế nóng luân phiên, người cũ nhường chỗ cho người mới – cùng dòng máu hệ thống, cùng sự trung thành tuyệt đối. Tài năng hay duyên phận đồng hương với Tổng Bí thư? Hay chỉ là sự sắp xếp khéo léo để giữ quyền lực trong vòng tròn an toàn?
Dân nhìn vào chỉ thấy một điều: nhân sự cao cấp vẫn xoay quanh những cái tên quen thuộc, những quỹ đạo quen thuộc. Kịch bản cũ chưa thay đổi, chỉ đổi diễn viên. Cú thăng tiến ấn tượng của ông Ngọc nhắc nhở rằng, ở đây, ghế không phải do dân bầu, mà do “trên” sắp đặt. Còn dân, vẫn đứng ngoài nhìn vở tuồng nhân sự liên tục thay đổi.










