Giữa “kỷ nguyên vươn mình” rực rỡ, hàng nghìn tỷ đồng được đổ vào những nhà hát lộng lẫy, những chương trình âm nhạc xa xỉ, vé xem hàng chục triệu đồng. Ánh đèn sân khấu lung linh, dàn nhạc đỉnh cao vang vọng – cảnh tượng thật hào nhoáng, thật “văn minh”.
Thế nhưng chỉ cách đó vài cây số, trong các bệnh viện công, người dân nghèo đang chen chúc 3-4 người nằm chung một giường bệnh. Bệnh nhân nằm sàn, nằm hành lang, người nhà ngồi co ro bên cạnh. Thuốc men đắt đỏ, chờ khám cả ngày, bác sĩ quá tải. Trẻ em khóc vì sốt, người già thở yếu vì ung thư, mà giường bệnh vẫn chẳng có. Phát triển kiểu gì khi ưu tiên “âm nhạc hạng sang” cho một thiểu số, trong khi đa số dân chúng phải chịu đựng hệ thống y tế xuống cấp thảm hại?
Đây không phải văn hóa cao – đây là sự trào phúng cay đắng. Tiền thuế của dân đổ vào nhà hát để giới quan chức và giàu có hưởng thụ, còn dân thường thì nằm chen chúc như gia súc giữa bệnh tật và cái chết. “Vươn mình” trên nỗi đau của dân. Khi nhà hát sáng đèn, bệnh viện vẫn tối tăm và chật chội – đó chính là bức tranh thực tế phũ phàng nhất của một xã hội lệch lạc!










