Việc Vũ Hồng Vân, là em vợ của TBT, người được cho là có mối quan hệ gia tộc mật thiết với Thượng tầng là em vợ của TBT, được đề cử vào ghế Chủ tịch TP. Hồ Chí Minh không đơn thuần là một sự điều động nhân sự. Theo một số người thạo tin cho rằng, đây là bước đi mang tính quyết định trong chiến lược „Gia tộc trị hóa bộ máy“ nhằm biến đầu tàu kinh tế của cả nước thành „pháo đài riêng“ để bảo vệ ngai vàng.
Chiếm Lĩnh „Túi Tiền“ Quốc Gia
- Hồ Chí Minh từ lâu đã là „vùng đất dữ“ với các phe phái chính trị vì dòng tiền khổng lồ và sự phức tạp của các nhóm lợi ích địa phương. Việc đưa một người nhà vào vị trí quyền lực nhất tại đây chính là hành động „đóng đinh vào yết hầu kinh tế“. Giả thuyết đặt ra là ông Rừng không còn tin tưởng vào bất kỳ liên minh nào bên ngoài huyết thống. Vũ Hồng Vân đóng vai trò như một „nhiếp chính vương“, có nhiệm vụ kiểm soát dòng tiền, triệt hạ các nguồn lực tài chính của đối thủ và đảm bảo mọi nguồn lợi từ phương Nam đều phải chảy về đúng một địa chỉ.
Củng Cố Ngai Vàng Bằng Mạng Lưới „Vòi Bạch Tuộc“
Việc bố trí người thân vào các vị trí then chốt (như Công an, Nội chính và nay là hành chính đô thị lớn nhất) tạo thành một „hệ sinh thái quyền lực khép kín“. Đây là mô hình quản trị bằng sự sợ hãi và lòng trung thành tuyệt đối của dòng tộc.
„Khi luật pháp được thực thi bởi người nhà và ngân sách được quản lý bởi em rể, thì khái niệm ‚kiểm soát quyền lực‘ chỉ còn là một mỹ từ trên mặt báo.“
Rốt cuộc, sự xuất hiện của Vũ Hồng Vân tại Sài Gòn là dấu chấm hết cho kỷ nguyên kỹ trị, mở ra thời đại mà „huyết thống đứng trên năng lực“. Đây là thông điệp gửi đến toàn bộ hệ thống: Ngai vàng đã được gia cố bằng thép, và mọi nỗ lực xoay chuyển tình thế từ bên ngoài sẽ bị nghiền nát bởi mạng lưới gia đình đang bao trùm lấy huyết mạch của dân tộc.
Le Anh










