Siêu dự án Sân bay Long Thành với số vốn 16 tỷ đô từng ngập tràn trong không khí hừng hực của những lời hô hào „ăn tranh thủ, ngủ khẩn trương“. Thế nhưng, khi những người đứng đầu chiến dịch lùi vào hậu trường, người ta bỗng ngỡ ngàng chứng kiến một công trường bất động vì thiếu hụt đến 2.000 lao động.
Nguyên nhân chẳng có gì là bí ẩn: những khoản sai phạm khuất tất đẩy nhiều lãnh đạo vào trại giam, thợ thuyền bị nợ lương dai dẳng nên đành bỏ việc vì cái bụng đói. Giữa bối cảnh dầu sôi lửa bỏng ấy, một „sáng kiến“ mang tầm chiến lược được tung ra: điều động hàng trăm chiến sĩ quân đội vào cuộc để dọn rác, trộn hồ, lát đá và trồng cỏ cảnh quan!
Tại sao giữa trận chiến giải cứu tiến độ này, chỉ có mỗi màu áo xanh anh bộ đội phải chịu trận? Thiết nghĩ, để đồng bộ sức mạnh toàn diện, bộ máy tuyên truyền nên khẩn trương kiến nghị đưa cả lực lượng công an vào cuộc. Chẳng phải hình ảnh các chiến sĩ xắn quần gặt lúa, bế cụ già đã được lên sóng rầm rộ đó sao? Long Thành đang cần những bàn tay xây dựng, chứ không cần những khẩu hiệu suông để lấp liếm cho sự yếu kém của nhà thầu!










