Thật nực cười khi một quốc gia đang bị cơ quan thương mại Hoa Kỳ liệt vào danh sách đen vì vi phạm bản quyền trầm trọng nhất thế giới, bỗng chốc lại hóa thân thành“vệ sĩ“ mẫn cán đi bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ.
Vụ việc bộ phim tài liệu về Tô Lâm bị truyền thông nhà nước cáo buộc vi phạm bản quyền thực chất chỉ là một màn kịch vụng về, một thứ lý lẽ mượn cớ nhằm mục đích che đậy nỗi sợ hãi trước sự thật. Về mặt luật pháp quốc tế và công ước Bern, việc trích dẫn hình ảnh nhân vật công chúng để phân tích chính trị hoàn toàn nằm trong phạm vi sử dụng hợp lý.
Thay vì tranh luận sòng phẳng, người ta lại chọn cách gửi thư hăm dọa hành chính đến các rạp phim tư nhân ở nước ngoài hòng ép họ hủy buổi chiếu. Biến một cuộc thảo luận về nhân quyền thành tranh chấp kỹ thuật về „bản quyền“ chính là đỉnh cao của sự châm biếm, bộc lộ rõ chiến thuật né tránh đầy bất lực trước những góc nhìn phản biện từ thế giới.










