Thi cử vốn được xem là chiếc thước đo công bằng nhất của giáo dục. Nhưng nếu chiếc thước ấy bị bẻ cong, người học còn biết tin vào điều gì? Những tranh cãi về gian lận, lộ đề, sai phạm tuyển sinh ở nhiều nơi đang đặt ra một câu hỏi khó né tránh: nếu công sức của hàng triệu học sinh có thể bị phủ nhận bởi những hành vi gian dối, thì những đêm thức trắng học bài, những đồng tiền cha mẹ chắt chiu cho con ăn học, rốt cuộc còn ý nghĩa gì?
Điều đáng sợ nhất không chỉ là một kỳ thi bị sai lệch. Đáng sợ hơn là khi người dân mất niềm tin rằng công bằng vẫn tồn tại. Một xã hội mà người học giỏi nhưng không có “quan hệ” phải đứng sau người có tiền, có quyền hay có “ô dù” sẽ tự đào thải chính những người tài của mình.
Vì thế, điều người dân chờ đợi không phải những lời hứa xử lý nghiêm, mà là kết quả thực tế. Ai sai phải chịu trách nhiệm. Sai phạm phải được làm rõ. Chế tài phải đủ mạnh để không ai dám biến kỳ thi thành cuộc chơi của quyền lực. Bởi một vụ gian lận có thể chỉ là một vụ án. Nhưng nếu niềm tin bị gian lận quá nhiều lần, nó có thể trở thành một cuộc khủng hoảng lớn hơn rất nhiều. Và câu hỏi đáng suy nghĩ là: Việt Nam sẽ rút ra bài học trước khi quá muộn, hay lại chờ đến khi sự phẫn nộ của xã hội vượt qua giới hạn?










