Trong bối cảnh sau Đại hội 14 chính trường Việt Nam bước sang một giai đoạn mới, việc ông Lê Minh Hưng đảm nhiệm cương vị Tân Thủ tướng giai đoạn 2026–2031 ngay lập tức thu hút sự chú ý của giới quan sát.
Không chỉ bởi ông Hưng được xem là một nhân sự kỹ trị điển hình với nền tảng đào tạo bài bản từ phương Tây, mà còn bởi kỳ vọng ông sẽ mang lại một phong cách điều hành khác biệt so với các lãnh đạo tiền nhiệm.
Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là: liệu ông Hưng có đủ khả năng để tránh lặp lại những “vết xe đổ” đã từng khiến hàng loạt các lãnh đạo cao cấp của Đại hội 13 đã “ngã ngựa” và bỏ cuộc giữa chừng?
Cho dù, điểm khác biệt lớn nhất của ông Lê Minh Hưng, đó là, có mối quan hệ rất tốt với Tổng Bí thư kiêm Chủ tịch nước Tô Lâm trong lúc đang củng cố vai trò lãnh đạo độc tôn.
Tuy nhiên, trong quá khứ, đối với ông Lê Minh Hưng, thách thức này càng rõ rệt hơn khi ông từng giữ cương vị Thống đốc Ngân hàng Nhà nước trong giai đoạn thị trường tài chính có nhiều biến động.
Những tranh cãi liên quan đến các vụ việc liên quan đến bà Trương Mỹ Lan, dù chưa có kết luận trực tiếp về trách nhiệm cá nhân, nhưng vẫn phần nào ảnh hưởng đến hình ảnh của ông Hưng trong mắt công chúng.
Vụ án Vạn Thịnh Phát và Ngân hàng SCB do bà Trương Mỹ Lan cầm đầu được Ban lãnh đạo Đảng CSVN đánh giá là vụ lũng đoạn lớn chưa từng thấy, gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng cho nền kinh tế Việt Nam.
Tâm điểm của sự chỉ trích là vụ án hối lộ với 5,2 triệu USD dành riêng cho bà Đỗ Thị Nhàn, cùng với việc 18/18 thành viên đoàn thanh tra liên ngành đều nhận tiền để bao che cho các vi phạm của SCB.
Trước thực trạng này, theo giới quan sát cho rằng trách nhiệm chính phải thuộc về những người đứng đầu ngành Ngân hàng qua các thời kỳ, bao gồm cả cựu Thống đốc Lê Minh Hưng.
Nhậm chức Thống đốc vào năm 2016, đúng thời điểm SCB đang “ăn nên làm ra” và mở rộng quy mô lũng đoạn, ông Hưng bị cho là đã không có những biện pháp ngăn chặn hiệu quả.
Thậm chí, một số nguồn tin đã ám chỉ sự tồn tại của các nhóm lợi ích được “chống lưng”, để từ đó gây sức tàn phá ghê gớm đối với hệ thống tài chính – ngân hàng Việt Nam.
Câu hỏi về sự giàu có bất thường của các quan chức ngành Ngân hàng, như trường hợp cựu Bí thư Lê Đức Thọ từng công khai so sánh tài sản với ông Lê Minh Hưng, càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của công luận.
Khi niềm tin vào hệ thống thanh tra, giám sát bị lung lay bởi sức mạnh của đồng tiền hối lộ, việc truy cứu trách nhiệm đến cùng đối với những người đứng đầu hệ thống NHNN không chỉ là yêu cầu của công lý mà còn là điều kiện tiên quyết để làm sạch bộ máy lãnh đạo trong nhiệm kỳ mới.
Tuy nhiên, lịch sử gần đây cho thấy, những nỗ lực cải cách ở Việt Nam các chính khách thường bị “hao mòn” khi gặp phải lực cản từ chính hệ thống.
Do đó, câu hỏi liệu ông Lê Minh Hưng có tránh được vết xe đổ hay không không chỉ phụ thuộc vào năng lực cá nhân, mà còn vào mức độ thay đổi thực chất của cấu trúc quyền lực.
Cho dù, tân Thủ tướng Mối quan hệ mật thiết với Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm là lợi thế lớn giúp Tân Thủ tướng Lê Minh Hưng củng cố vị thế và điều hành Chính phủ.
Tuy nhiên, lịch sử chính trường Việt Nam cho thấy sự biến động của “hạt nhân” lãnh đạo luôn kéo theo rủi ro hệ trọng cho các đồng minh.
Nếu quyền lực của ông Tô Lâm gặp trở ngại, Thủ tướng Hưng khó tránh khỏi kịch bản “ngã ngựa” giữa nhiệm kỳ như các cựu lãnh đạo Nguyễn Xuân Phúc hay Vương Đình Huệ.
Trong hệ thống chính trị Việt Nam, sự bảo chứng cá nhân chưa bao giờ là tấm lá chắn tuyệt đối trước các đợt xoay trục quyền lực.
Và đó chính là bài kiểm tra lớn nhất, không chỉ đối với cá nhân ông Lê Minh Hưng, mà còn đối với toàn bộ hệ thống trong giai đoạn tới.
Trà My – Thoibao.de










