Niềm tin trôi theo nước lũ – Khi cứu trợ mắc kẹt trong mê cung quy trình.

Khi lời kêu gọi cứu trợ vang lên, người dân đã không hỏi nhiều. Họ chuyển tiền trong vài phút vì tin rằng đồng tiền mình đi nhanh như dòng nước lũ đang dâng. Đó không chỉ là đóng góp, mà là tín nhiệm xã hội được gửi gắm. Nhưng bi hài ở chỗ tiền của dân chạy rất nhanh, còn tiền đến dân lại mắc kẹt trong mê cung thủ tục. Và chính khoảng cách ấy làm niềm tin bắt đầu ngấm nước.

Niềm tin hiếm khi đổ vỡ bằng một cú sập lớn; nó mục ruỗng qua từng lần chậm trễ, từng báo cáo mơ hồ, từng câu “đang chờ duyệt”. Châm biếm thay, nơi đáng ra phải cứu nguy khẩn cấp, lại có thể vận hành như một bộ máy chuyên trì hoãn lòng tốt. Tiền cứu trợ không chỉ là con số, nó là lời hứa đạo đức. Khi lời hứa bị treo lơ lửng, người ta bắt đầu nghi ngờ không phải thiên tai, mà nghi ngờ cả chiếc cầu nối giữa lòng dân và người nhận cứu trợ. Đó mới là trận lũ nguy hiểm nhất: lũ cuốn trôi tín nhiệm.

Và khi niềm tin vỡ, hậu quả không dừng ở một đợt cứu trợ. Lần sau, trước lời kêu gọi mới, thay vì chuyển khoản tức thì sẽ là câu hỏi dè dặt: tiền có tới nơi không? Chính lúc ấy, người thiệt nhất không phải người giữ quỹ, mà là người đang chờ từng bao gạo, từng tấm tôn dựng lại mái nhà. Một xã hội có thể chịu được bão lũ thiên nhiên, nhưng rất khó chống đỡ khi lũ hoài nghi tràn qua lòng người. Bởi một khi niềm tin đã trôi theo nước lũ, không có ngân sách nào dễ dàng mua lại được.

https://www.facebook.com/share/p/1LJ6ojUUwU/