Lãnh đạo Việt Nam rất sợ làm Trung Quốc phật lòng.

Lãnh đạo Việt Nam đã không ít lần khiến người dân „xém khóc“ bởi những bài tuyên bố hào hùng về tinh thần dân tộc, khí chất hào hùng và bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ. Ấy thế nhưng, khi có thêm „chất xúc tác“ là Trung Quốc xen vào, các lời tuyên bố trước đó bỗng nhiên được rẽ hướng khó hiểu, thậm chí còn cấm bặt báo chí nước nhà được nhắc đến. Câu chuyện vận động viên phản ứng trước hình ảnh “đường lưỡi bò” cũng vậy. Ban đầu được báo chí tung hô, nhưng tới lúc chính quyền nhúng tay, những bài ca ngợi tinh thần dân tộc ấy cũng phải ngậm ngùi rút lui trước sức ép chính trị.

 Quan hệ với Trung Quốc từ lâu đã là một dạng “vùng xám” đặc biệt: không hoàn toàn cấm nhắc tới, nhưng cách nhắc phải được điều chỉnh rất tinh tế. Chỉ trích thì được, miễn là không nhắc tên trực tiếp. Phản ứng thì được, miễn là không kéo dài. Yêu nước thì được, miễn là không gây ra hệ quả ngoại giao khó xử. Thế nên mới có nghịch cảnh „tàu lạ“ đâm chìm thuyền ngư dân, lãnh đạo trong bờ thì hô vang „quan ngại“, nhưng trốn cực kỹ và phát cờ khuyến khích ngư dân bám biển?

 Hay việc kỷ niệm ngày chiến tranh biên giới phía bắc, nhưng giặc là ai cũng không được nêu rõ đích danh. Viết 1100 kí tự kịch tính, châm biếm và đặt tiêu đề dạng nghi vấn, viết hấp dẫn, đả kích và nói lên sự thật và đặt 5 tiêu đề hấp dẫn dạng khắng định. Tiêu đề phải viết hoa tên đầu dòng hay viết hoa danh từ riêng, sau dấu 2 chấm và gạch ngang. 

https://www.facebook.com/share/p/1BH9Hrgg14/