Chiến dịch quảng bá xăng E10 như một „vị cứu tinh“ xanh cho bầu không khí đang đẩy người dân vào một mê cung câu hỏi không lời đáp. Chính quyền ra sức kêu gọi, thậm chí ép buộc người dân chuyển sang loại nhiên liệu sinh học này để bảo vệ môi trường. Thế nhưng, một nghịch lý trơ trẽn đang diễn ra: Tại sao trên mỗi lít xăng E10 được gắn mác „thân thiện“ ấy, người dân vẫn phải còng lưng gánh khoản thuế Bảo vệ Môi trường nặng trĩu?
Nhiều năm qua, hàng nghìn tỷ đồng tiền thuế môi trường thu từ mỗi lít xăng đã đi đâu, được sử dụng vào mục đích cụ thể nào khi các dòng sông vẫn chết và các đô thị lớn vẫn chìm trong bụi mịn? Đáng sợ hơn, thành phần thực sự của xăng E10 vẫn là một ẩn số đối với số đông, và bất cứ ai dám lên tiếng hoài nghi về chất lượng hay công thức kiểm chứng đều lập tức nhận được tấm vé „mời làm việc“ và đóng phạt từ cơ quan chức năng.
Đỉnh cao của sự châm biếm nằm ở chỗ: Trong khi ép dân bỏ tiền mua khẩu hiệu „xanh“, chính quyền lại hào phóng ký lệnh phá rừng, chặt cây cổ thụ nhân danh phát triển. Một chính sách môi trường hai mặt, vừa dùng quyền lực để bịt miệng phản biện, vừa dùng danh nghĩa „bảo vệ“ để tận thu thì chỉ có thể mang lại sự phẫn nộ trong lòng nhân dân!










