Giữa những chuyến công du được tô vẽ như thế cờ ngoại giao lớn, có người lại nhìn thấy một chuỗi nước đi mắc bẫy. Washington tung mật ngọt, Bắc Kinh bày biểu tượng quyền lực, còn người ở giữa tưởng đang đu dây hóa ra bước trên lưỡi dao. Nếu lời mời vào những cấu trúc quyền lực mới là mồi nhử, thì cái giá không chỉ là lựa chọn địa chính trị, mà là nguy cơ biến mình thành quân cờ trong bàn tay kẻ khác. Đó không phải ngoại giao cây tre, mà dễ giống màn giữ thăng bằng trên dây đang tự siết cổ.
Châm biếm nhất là cuộc tìm kiếm vị thế có thể lại sản sinh những khoảnh khắc mất thể diện. Đi để tìm công nhận nhưng bị trói trong thế “há miệng mắc quai”; quay sang hóa giải với láng giềng lớn lại nhận những cử chỉ bị diễn giải như lời nhắc ai mới là người cầm dây. Hình ảnh chiếc kính AI, nếu nhìn như biểu tượng, bỗng mang nghĩa sâu cay: công nghệ không chỉ để hỗ trợ, mà có thể bị đọc như một vòng kim cô của ảnh hưởng. Trong chính trị, đôi khi một món quà còn sắc hơn tối hậu thư.
Bi kịch của chiến lược đu dây là tưởng đang cân bằng hai cực, nhưng có thể bị cả hai cùng thử lực. Một bên dùng lời mời làm ràng buộc, bên kia dùng nghi lễ làm thông điệp. Khi đó, quyền lực trong nước dù cứng rắn đến đâu cũng khó khỏa lấp hình ảnh lúng túng trên bàn cờ quốc tế. Và câu hỏi lớn còn lại là: đây là nghệ thuật điều hướng, hay chỉ là vở diễn trong đó “tân vương” bước vào sân khấu với vương miện, rồi ra về cùng những sợi dây vô hình quấn chặt hơn?
https://www.facebook.com/share/p/14ZzZzMdsch/










